Có nên chơi luật rừng hay không?

12/06/2021
Góc nhìn chủ nợ

"Hãy sống nhất quán và có lòng nhân từ với con người hơn đồ vật, vì chúng ta là loài "người" chứ không phải loài "vật"."

Luật rừng là quy luật sinh tồn trong thế giới hoang dã: Không thương lượng, dùng hành động để phân định thắng thua. Giống như con cọp gặp con nai, không hề có nói chuyện, con nai lập tức cắm đầu bỏ chạy còn con cọp lập tức đuổi theo truy sát con nai. Loài người văn minh và không ở trong rừng nên không dùng luật rừng, chúng ta dùng luật pháp với mục đích chính bảo vệ người yếu chống lại sự áp bức của người mạnh hơn. Vì vậy, ngay khi bạn dùng luật rừng để đòi nợ, bạn đã vi phạm pháp luật và tinh thần nhân văn của loài người chúng ta: mọi việc đều có thể giải quyết qua thương lượng hoặc phân xử. 

 

Tuy nhiên, vẫn có nhiều người bất chấp tất cả, ưu tiên chọn luật rừng để thúc ép con nợ trả tiền. Hãy cùng điểm qua những "lợi ích" trước mắt của cách làm này. Dưới áp lực tinh thần và đe dọa về thân thể: 
    • Con nợ có xu hướng hành động trả nợ nhanh hơn và thường ưu tiên trả trước những khoản nợ khác.
    • Có thể đòi được những khoản lãi cao cắt cổ.
    • Có thể thao túng con nợ để thu lại tài sản giá rẻ.
    • Tạo tâm lý răn đe đối với những con nợ khác.

 

Có thể thấy lợi ích cốt yếu là thu tiền nhanh và đủ. Bây giờ hãy cùng xét qua cái giá phải trả khi chơi luật rừng:
    ¤ Chỉ đòi tiền thành công với con nợ hiền lành người mà chủ nợ nên hết sức tạo điều kiện để họ trả nợ dần dần: Việc thúc ép những người "tay không tấc sắt" hoàn toàn không có chút nghĩa khí giang hồ nào.
    ¤ Với con nợ chây ỳ, cứng đầu, có tiền không trả - đối tượng xứng đáng phải mạnh bạo, cách dùng luật rừng mang lại hiệu quả ngược: Đe dọa bức ép quá thì họ thanh lý tài sản rồi trốn nợ, đánh đập hành hung gây thương tích thì họ kiện ngược lại chủ nợ. Đã là Chí Phèo thì làm gì sợ va chạm với Bá Kiến. 
    ¤ Tạo dư luận rất xấu cho tiếng tăm của chủ nợ: có tiếng thích dùng luật rừng thì người hiền lành tử tế ai dám giao du với bạn trong khi chơi luật rừng cũng như chơi với dao, sẽ có ngày bạn đứt tay.
    ¤ Tích tụ cái nghiệp báo rất xấu cho các thế hệ sau này: chả cần tới nhân quả báo ứng, việc gia đình được nhìn nhận sống ngoài luật pháp và thường sử dụng bạo lực để bức bách người khác rõ ràng tạo một tiền lệ nguy hiểm cho con cái bạn. Tại sao lại bảo chúng nó học hành tử tế, đi làm ổn định và tuân thủ pháp luật trong khi chính bản thân bạn lại sống rất khỏe nhờ ỷ mạnh hiếp yếu? 
    ¤ Tạo ra một lớp kẻ thù cho tương lai: thời bạn còn mạnh còn thịnh thì việc truy cùng đuổi tận người khác là dễ dàng, nhưng lúc bạn già yếu rồi thì chắc gì những kẻ "yếu thế" trước kia không quay lại "cắn" bạn một phát. Càng thúc ép nhiều người vào đường cùng, càng có khả năng sau này có một Câu Tiễn trả thù bạn và liên lụy cả gia đình. 
    ¤ Rủi ro với pháp luật khi "làm quá tay": khi là cọp có thể bạn chả cần sợ hưu nai, sói báo nhưng bạn vẫn có khả năng "lật xe" bất cứ lúc nào vì luôn có các bác "thợ săn" quan sát từng động tĩnh của bạn. Một khi họ đã ra tay, bạn sẽ chỉ còn là một con cọp giấy. 

 

Qua các phân tích trên, có thể thấy rằng xài luật rừng hoàn toàn chả có lợi ích gì xứng đáng để trả quá nhiều cái giá lâu dài như vậy. Bởi luật rừng không có tác dụng với con nợ chây ỳ, còn con nợ hiền lành thì không cần phải thúc ép, tự họ cũng tìm cách trả nợ. Hơn nữa, việc lạm dụng luật rừng dễ khiến chủ nợ vướng vào vòng lao lý. Nói chung, vấn đề tiền bạc thì chỉ nên giải quyết trên phương diện tiền bạc. Đừng làm mọi thứ bung bét cả lên khi lôi cả pháp luật, danh tiếng bản thân, hình mẫu cho con cái và nhất là tư thù cá nhân vào. Cứ bình tĩnh và giải quyết vấn đề thật nhẹ nhàng. Nếu con nợ có thiện chí trả nợ, cứ tạo điều kiện cho họ trả dần dần. Nếu con nợ chây ỳ không muốn trả, cứ kiện ra tòa rồi hàng tháng thu lại tiền góp - dù ít ỏi. Chúng ta còn có rất nhiều việc phải làm nên đừng hao phí quá nhiều tâm sức thời gian vào việc đòi nợ! 

 

Bởi rõ ràng, nếu bạn đầu tư chứng khoán thua 1 tỷ thì bạn có bỏ công bỏ sức thuê người này người nọ dùng luật rừng để xử lý kẻ gây thua lỗ cho bạn không? Nếu bạn buôn bán đất thua lỗ 10 tỷ, bạn có thúc ép, đe dọa và hành hung người bán đất hay cò đất không? Tại sao bạn lại chấp nhận thua lỗ 1 tỷ 10 tỷ hay 100 tỷ thật "bình thản" và tự nhủ rút kinh nghiệm, sau này sẽ kinh nghiệm hơn và kiếm nguồn khác bù lại sau? Trong khi với cho vay, bạn lại tỏ ra cay cú, tức tối hay căm thù tột độ khi có khả năng mất 100 200 triệu? Rồi sẵn sàng bỏ ra hàng đống tiền để đòi nợ gấp rút? Bạn có thấy sự mâu thuẫn không? Rõ ràng với đầu tư cổ phiếu hay bất động sản, bạn hoàn toàn "không thấy mục tiêu" và "không đủ lực" để đòi tiền nên bạn chấp nhận thua lỗ và sống tiếp. Còn với cho vay, bạn thấy rõ mục tiêu con nợ và biết rằng mình mạnh hơn nên mới dám dùng luật rừng. Mà nếu bạn mạnh hơn họ thì cần gì dùng luật rừng nhỉ? Đây là chỗ lấn cấn khiến nhiều chủ nợ không nhất quán trong hành động giữa cho vay và các hình thức làm ăn khác. 

 

Bởi rõ ràng, cho vay cũng là làm ăn cũng là đầu tư giống như buôn bán nhà đất, hay cổ phiếu vậy. Bản chất chả khác gì nhau cả! Bạn đều phải bỏ tiền ra rồi "chọn mặt gửi vàng" là người đi vay, nhà đất hay cổ phiếu nào đó. Tại sao khi phát hiện đã đầu tư nhầm chỗ gây thua lỗ, bạn lại "chấp nhận và bỏ qua" với mảnh đất nào đó, cổ phiếu công ty nào đó mà lại "thù hằn và quyết tâm dồn ép tới cùng" với người vay tiền thân thiết. Chẳng lẽ bạn lại xem trọng đồ vật hơn con người? Hay bạn cho rằng, người vay tiền được lợi vì "ăn quỵt" tiền của bạn nên bạn căm phẫn, quyết đòi cho kỳ được. Thế tại sao bạn không đi đòi tiền khi bạn thua lỗ bất động sản hay cổ phiếu? Rõ ràng, thua lỗ của bạn là lợi nhuận của người khác! Tại sao không đi tìm họ mà đòi lại? Cũng là làm ăn, tại sao chúng ta lại nhẫn tâm với chính những người chúng ta quen biết như vậy trong khi tươi cười cam chịu thua lỗ với những người xa lạ? Đó có phải là "khôn nhà dại chợ" không? Cứu một mạng người hơn xây bảy tháp phù đồ, cớ sao lại thúc ép người khác tới đường cùng? Như vậy chẳng phải bạn trở thành kẻ ác nhân rồi sao? 

 

Tóm lại, việc dùng luật rừng đòi nợ không chỉ trái pháp luật mà còn trái luật nhân quả, phi nhân tính và phản logic. Nên nếu bạn tiếp tục dấn thân, cái giá rất đắt ở tương lai sẽ đón chờ bạn và cả con cái bạn. Hãy văn minh và nhất quán như phương Tây, việc làm ăn thì không mang cảm xúc vào. Chả cần phải thấy tức tối bực bội hay căm thù khi người ta không trả nợ cho bạn. Chỉ đơn giản bạn bị mất tiền do nhìn nhầm người giống như chọn nhầm cổ phiếu hay bất động sản vậy. Chả có gì phải mang tình cảm cá nhân vào cả! Nếu họ trả nợ thì tạo điều kiện cho góp gốc, còn chây lì thì kiện ra tòa. Xong, tội gì phải gân cổ lên chửi bới, tức tối đến tím mặt và thuê người hành hung người kia trong khi khoản tiền bị mất có khi chả bằng một góc những thua lỗ tầm thường khác trong đời bạn như: mua xe chạy chán bán lại lỗ 200 triệu, đánh bài thua 100 triệu hay đơn giản làm rơi hết 50 triệu ngoài đường. Làm ăn bằng cái đầu chứ không phải con tim nên cứ theo lý trí logic mà hành xử. Bởi mức phản ứng nóng giận đại diện cho giá trị thực sự của con người chúng ta! Vì khi sở hữu 100 tỷ nhưng lúc mất mát số tiền 100 triệu mà bạn đã "bầm gan tím ruột", quyết "trả thù rửa hận" kẻ quỵt tiền - gọi là người gây thua lỗ thì đúng logic hơn, thì thật là khó hiểu khi bạn có thể tích lũy được tới 100 tỷ! 

 

Hãy nhớ rằng: Độ giàu có của chúng ta không chỉ ở số tiền ta kiếm được mà còn ở khả năng chịu đựng thua lỗ trong bình thản. Chúc các bạn nhất quán, thông suốt và thành công!   


BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Phải làm sao khi con nợ phá sản?

Phải làm sao khi con nợ phá sản?

"Xã hội chúng ta luôn tạo điều kiện để mọi người khắc...
Làm gì khi lỡ cho vay số tiền quá lớn?

Làm gì khi lỡ cho vay số tiền quá lớn?

"Khi bị một quốc gia nào đó quốc hữu hóa doanh nghiệp...